Con Đường Tôi Đã Chọn

CON ĐƯỜNG TÔI ĐÃ CHỌN
 
Huỳnh Văn Toàn
- Tổng trưởng Tổng đoàn Sao Bắc Đẩu
- Trưởng Khoa Kỹ năng huấn luyện
Anh Lý Tự Trọng: “ Con đường của Thanh niên chỉ có thể là con đường của cách mạng chứ không thể là con đường nào khác ”
 
CHỢT NHỚ!..
 
 VỀ MỘT NGÔI TRƯỜNG MANG TÊN ANH.
Anh Lý Tự Trọng: “ Con đường của Thanh niên chỉ có thể là con đường của cách mạng chứ không thể là con đường nào khác
Tuổi trẻ TP. Hồ Chí Minh chúng tôi luôn tự hào về trường Đoàn Lý Tự Trọng, một bộ phận gắn bó chặt chẻ với Thành Đoàn TP. Hồ Chí Minh, ngôi trường đã để lại trong ký ức của cán bộ Đoàn những ngày đẹp nhất cùa tuổi thanh xuân công hiến cho Tổ quốc, ngôi trường đã góp phần đào tạo những người Tuổi trẻ tài năng, trong tim cháy bỏng khát vọng xây dựng Thành phố và đất nước ngày càng giàu đẹp và văn minh. Cảm nhận sâu sắc của bao lớp học viên đến trường Đoàn là được tiếp thêm sức mạnh, được bồi dưỡng nâng cao bản lĩnh, hun đúc “ngọn lửa” nhiệt tình trong âm hồn Tuổi trẻ để vững vàng hơn, nhạy bén hơn trên bước đường công tác Đoàn và phong trào thanh thiếu nhi.
Nhân kỷ niệm 53 năm ngày thành lập Hội LHTN Việt Nam và 95 năm ngày sinh anh Lý Tự Trọng, tôi cùng những đồng nghiệp khác đang công tác và làm việc tại Trường Đoàn. Ngồi ôn lại những kỷ niệm về Trường Đoàn thân yêu, tôi chợt nhớ ngôi trường mang tên anh.
NOI GƯƠNG ANH – ANH LÝ TỰ TRỌNG
Cũng như bao bạn trẻ khác, tôi được lớn lên, học tập và trưởng thành trong thời bình. Những hình ảnh đẹp , những tình cảm tha thiết mà tôi dành cho quê hương đất nước mình, cùng sự khâm phục các lớp người đi trước. Ngày 30/6/1976 tôi được kết nạp vào Đội Thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh. Cảm giác đầu thắm sắc khăn hồng bay trong gió, lời tôi tuyên hứa không nhòe đến ngày 10/6/1983 tôi vinh dự được đứng vào hàng ngũ của tổ chức Đoàn TNCS Hồ Chí Minh. Từ đây đã đánh dấu một bước ngoặc mới trong nhận thức của tôi về trách nhiệm của người Đoàn viên TNCS Hồ Chí Minh. Ngay từ lúc mới tìm hiểu về Đoàn, một tấm gương anh dũng trẻ tuổi , một đoàn viên tiêu biểu trong 8 Đoàn viên đầu tiên mà Bác Hồ kính yêu và Đảng quang vinh của chúng ta đã dày công đào tạo là anh Lý Tự Trọng tên thật anh là Nguyễn Văn Hữu Trọng sinh ngày 20/10/1914 tại Thái Lan nhưng quê hương anh tại Hà Tĩnh.
Năm 1926, khi còn hoạt động bí mật, Bác Hồ đã đưa 8 Thanh niên ra nước ngoài học tập, lúc này bí danh của Bác Hồ là Lý Thụy nên Bác đã đặt cho anh tên nữa là Lý Tự Trọng. Trong thời gian học tập tại Trung Quốc, anh nhận nhiệm vụ làm liên lạc ở cơ quan của Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội, anh học giỏi, nói thành thạo cả tiếng Anh và tiến Trung Quốc, tận mắt chứng kiến những vụ giết hại tàn sát nhiều chiến sĩ cộng sản. gương bất khuất của những chiến sĩ cách mạng đã để lại trong anh ấn tượng sâu sắc.
Cuối năm 1929, đoàn thể đưa Anh về Sài Gòn, Anh được giao nhiệm vụ rất quan trọng là vừa liên lạc với cơ sở để giao nhận tài liệu trong và ngoài nước, vừa làm công tác phiên dịch cho các đồng chí Trung ương với các đồng chí Quốc tế. Nhiều lần gan dạ, mưu trí nên anh thoát bọn cảnh sát bủa vây khi trong người mang nhiều tài liệu cách mạng. Những ngày sống ở cơ quan, lúc đó là những ngày thiếu thốn trăm bề, lúc chỉ có nước mắm rưới cơm nhưng anh vẫn hăng say làm việc, học tập đều đặn chăm đọc sách chính trị và sách văn nghệ tiến bộ.
Ngày 9/2/1931, trong cuộc mít tinh nhân một năm khởi nghĩa Yên Bái thất bại, để bảo vệ đồng chí mình đang diễn thuyết, Lý Tự Trọng đã dùng súng lục bắn chết tên mật thám Le Grand, nhưng anh đã bị bắt.
Biết Lý Tự Trọng là một thanh niên hoạt động cách mạng, bọn thực dân tra tấn anh rất tàn bạo, những ngón đòn hiểm ác nhất đổ xuống thân thể người thanh niên đầy dũng khí. Bạo lực không khuất phục nổi anh, chúng quay sang dụ dỗ, mua chuộc, nhữ mồi, nào là cho sang Pháp du học, nào là quyền cao chức trọng… Chúng càng không nhận lời khai được gì hơn là nhận được sự im lặng và khinh bỉ. Dù rất tức tối nhưng bọn thực dân kiêng nể anh, chúng đặt tên khác gọi anh là “Ông Nhỏ”, rồi chúng đưa anh ra xử trước tòa. Khi luật sư bào chữa cho anh nói rằng bị can chưa đủ tuổi thành niên nên hành động còn thiếu suy nghĩ.
Ông Nhỏ gạt phắt : “ Tôi hành động không phải là không suy nghĩ. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng chứ không thể là con đường nào khác
Bọn thực dân lồng lộn tức giận, chúng kết án tử hình anh. Trở lại nhà tù chờ ngày ra pháp trường, Lý Tự Trọng vẫn bình tĩnh, hằng ngày tập thể dục và đọc truyện Kiều. Ngày 20/10/1931 mặc dù bị dư luận trong và ngoài nước lên án vô cùng phẫn nộ. Bọn thực dân bất chấp sự sai trái về một bản án tử hình cho một thanh niên chưa đủ tuổi. Chúng vẫn thi hành án. Trước khí chất anh còn hát vang bài Quốc tế ca, khi đó anh mới 17 tuổi.
Anh đã ra đi vĩnh viễn, nhưng đối với bao lớp Đoàn viên kế thừa sự nghiệp cách mạng của Đảng, Bác Hổ kính yêu thì anh vẫn sống, sống trong niềm tự hào và vinh quang của bao thế hệ Đoàn viên thanh niên và của cả dân tộc. Có câu nói “Thời thế tạo anh hùng ” nhưng chúng ta vẫn thấy rõ rằng anh Lý Tự Trọng hành động vì mục đích lý tưởng của Đảng, của cả dân tộc, một hành động có mục đích chứng minh cho khao khát giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thống trị của bọn thực dân dành lại độc lập dân tộc chứ không phải hành động chứng minh mình là anh hùng.
Ngày anh ra đi khi tổ chức Đoàn TNCS Hồ Chí Minh vừa ra đời chưa tròn 7 tháng, đây là một sự mất mát to lớn cho cách mạng Việt Nam. Đáng lẽ ra ở cái tuổi 15,17 anh phải được học tập vui chơi cùng bạn bè trang lứa, nhưng ở cái tuổi ấy anh đã gạt bỏ những niềm vui riêng gánh vác một phần trách nhiệm to lớn mà Đảng và nhân dân giao phó… “Tấm gương người anh hùng trẻ tuổi Lý Tự Trọng anh dũng kiên trung, ngàn năm không quên tên anh còn đó, bao lớp đoàn viên theo bước người anh hùng…” Lời ca vang lên vừa nhắc nhở, vừa động viên, vừa thúc dục từng Đoàn viên thanh niên trong thời bình phải biết trân trọng và phát huy những cái mà mình đang có, hãy ra sức học tập, công tác tốt, đừng vội chán nản khi mới thất bại lần đầu và hãy “Thắng không kêu, bại không nản” , Đoàn viên thanh niên ngày nay càng phải biết trao dồi đạo đức cách mạng và lý tưởng, giữ vững độc lập trường, kiên định trước những cám dỗ, kiên quyết chống lại những lời lẽ xuyên tạc nhằm góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN ngày càng dân chủ văn minh, xứng đáng là người Đoàn viên TNCS Hồ Chí Minh trong thời kỳ mới.
NOI GƯƠNG ANH – CON ĐƯỜNG TÔI ĐÃ CHỌN
Từ giã ngôi trường cấp 3, với bao bở ngỡ ban đầu khi tôi tham gia vào các hoạt động xã hội của tổ chức Đoàn ở địa phương với các việc làm ý nghĩa của một mùa hè năm 1995 - 1996. Trong tình thương mến của các em thiếu nhi của một xã truyền thống chiến khu An Phú Đông – Hóc Môn. Tôi được sự diều dắt của các anh chị Cán bộ Đoàn đi trước tạo điều kiện giúp đỡ hoạt động Đoàn bấy giờ là một Bí thư xã Đoàn. Từ sự tín nhiệm của Đoàn viên thanh niên địa phương năm 1987 - 1988 tôi được vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng viên Đảng Công Sản Việt Namvà ngày 21 tháng 01 năm 1988. Năm tháng trôi qua, góp phần xây dựng quê hương Hóc Môn, tôi tham gia cống tác tại trường Quang Trung – Gò Vấp vào năm 1990 - 1995 với nhiệm vụ là một Tổng phụ trách Đội. Với trách nhiệm và lòng quyết tâm, bản thân nghĩ phải làm những gì thiết thực hơn cho đội viên học sinh nhà trường. Cùng thời gian này là một dấu ấn kỷ niệm, một bước ngoặc mới là năm 1995 - 1996, tôi được giới thiệu và học tập nâng cao trình độ tại trường Đội thành phố, là học viên C2, Khi có một trại tim, một chiếc khăn quàng đỏ trên vai, lấp lánh trên ngực một chiếc huy hiệu Đoàn, tôi thường xuyên nghĩ: “ Phải có một thể thống kiến thức mở rộng “. Thế là những năm tháng ở mái trường Đội, tôi được học tập và rèn luyện, đặc biệt là những chuyến Trại mở mắt, Trại bay, thực tập công tác Đội… Luôn khắc ghi trong kí ức của tôi cùng biết bao kỉ niệm ngọt ngào và đầy ắp hoài bão cho tương lai.
Mùa hè năm 1996 tôi được tổ chức bổ nhiệm điều về công tác tại trường Đội thành phố, ngôi trường bấy lâu nay tôi được học tập, rèn luyện, giờ đây tôi rất vui mừng khi có những học viên đăng ký vào con đường mà tôi đã chọn “ Giáo viên công tác Đội “. Từ lúc này tôi có dịp truyền thụ những kinh nghiệm đã tích lũy đối với phong trào thiếu nhi các cấp. Giây phút này tôi đã vui mừng và tự tin không còn hoài nghi gì nữa về con đường mà tôi đã chọn “ Giáo viên công tác Đoàn – Đội “. Năm 2002 chắp thêm cho một ngọn lửa, vững thêm niềm tin, dâng trào lý tưởng, bước chân tôi tiến tại Trường Đoàn Lý Tự Trọng cùng một số đồng nghiệp khác tại Trường Đội. Ngôi trường giờ đây đang ấm dần lên hòa trong hàng cây xanh ngắt, biết bao đổi thay của của cuộc sống. Những tôi vẫn vững vàng tình yêu nghề. Tôi luôn nghĩ chính ngôi Trường Đoàn – Đội, là nơi để tôi rèn luyện ý chí niềm tin, nghị lực…không ngừng cống hiến và trưởng thành.
Hôm nay con đường mà tôi cùng các đồng nghiệp đã chọn, đã đi , vẫn còn nhiều chông gai phía trước. Nhưng tôi tin rằng đó là con đường nhiều hứa hẹn đang vẫy gọi, chúng ta hãy vững tin ở tương lai.
MỘT CHÚT ĐỂ NHỚ TRƯỜNG ĐOÀN THÂN YÊU
“ Trường Đoàn thân yêu – Giờ đây giã từ - Còn lại trong tôi buồn vui thương nhớ - Bạn bè thân thương – Bên nhau từng ngày – Và giờ chia tay - Đến rồi ai hay.
Trường Đoàn thân yêu – Còn đâu những ngày – Bạn bè bên nhau truyền tay hơi ấm – Từng giọt mưa rơi – Giăng giăng ngoài trời – Lòng tôi chơi vơi – Đến rồi ai ơi !
Làm sao không nhớ - Tháng ngày bên nhau – Bên ánh lửa hồng – Bập bùng đêm đêm .
Làm sao không nhớ - Dáng hình thân thương – Thầy cô yêu mến – Suốt đời không quên ”.
( Thân tặng các anh chị , các bạn, các em bài thơ nhạc “ MỘT LẦN ĐẾN NGÔI TRƯỜNG, TRƯỜNG ĐOÀN THÂN YÊU – Huỳnh Toàn )
Trong giây phút lịch sử quan trọng này, kỷ niệm 49 năm ngày thành lập Hội LHTN Việt Nam và 95 năm ngày sinh anh Lý Tự Trọng, tôi luôn tự hào về một một ngôi trường có bề dày truyền thống, ngôi trường mang tên anh hùng Lý Tự Trọng, Đoàn viên TNCS đầu tiên mang trong tim một ý chí, một tinh thần với lý tưởng cao đẹp trước kẻ thù. Tôi càng biết ơn và trân trọng những gì mà các thế hệ đi trước đấu tranh giành lại hòa bình và hạnh phúc. Khuôn viên trường Đoàn Lý Tự Trọng vẫn cứ mang một màu xanh, từng cán bộ Đoàn – Hội – Đội, các học viên cứ đến trường và ra trường trong tiếng cười vui vẻ cùng với hành trang có được từ bài học của thầy cô…

Lượt xem: 1758

busy